Đầu tuần một từ (89): ĐẮNG CAY

Thật tự nhiên nếu cảm thấy phẫn uất hoặc tức giận khi cuộc sống tỏ lộ mọi thứ không như mình mong muốn.

Một cách vô thức hay hữu thức chúng ta dự tính trước một trải nghiệm, rồi thì đau buồn vì lạc mất nó khi hoàn vũ đặt điều khác vào con đường mình đi. Hầu hết thời gian, mình sống cùng những cảm xúc này và chúng trôi qua.

Thường nhật, sự giận dỗi và tức tối của chúng ta chẳng hề tiêu biến mà chuyển dạng thành nỗi cay đắng.

Những cảm xúc đắng cay làm mình dần trở thành nạn nhân hoàn toàn đến độ thôi không cần phải lo chữa lành, thay vào đó lại định hình mình với nỗi đớn đau.

Tuy thế, tựa như sự độc hại tận cùng có thể, nỗi cay đắng cũng là yếu tố tự nhiên trong đời sống xúc cảm của ta. Thấy ổn khi cảm thấy đắng đót, chúng ta tái kết nối với nỗi đau theo thể thức xây dựng và dễ chừng lại khởi sự tiến trình vượt thoát, băng ngang qua nó.

Bản chất sâu xa của nỗi đắng cay minh chứng cho sự kiện rằng niềm đau thương chúng ta cảm nhận luôn đi kèm lý do.

Mình có thể cảm thấy đáng để thực hiện chuyện ôm choàng tất thảy nỗi đắng cay xa xót. Và đắng cay, tự thân nó, cắt đứt đành đoạn mình khỏi những gì là tích cực, khiến trái tim ta nặng nề thổn thức và thề nguyền sẽ tuyệt không rời bỏ sự đớn đau.

Sự thật thì những cảm xúc đắng cay dễ làm hại ta, đủ để mình nên phóng thích chúng theo lối tụng ca đời sống tựa trải nghiệm về một số cảm xúc khác biệt.

Khi quyết tâm không muốn kéo dài nỗi đắng cay thêm nữa, chúng ta tái sinh vào một thế giới đầy ắp khoái thích chưa từng giống những gì mình biết trước đây lúc gắn chặt với nỗi cay đắng. Bức màn đời sống chúng ta được vén lộ, tràn ánh sáng và sự ấm áp ve vuốt tâm hồn.

Gạt bỏ cảm xúc đắng cay trong bản thân có thể hiểu như là sự tha thứ đích thực và dấn bước tiến tới. Thậm chí, nếu nỗi đắng cay không có vật thể rõ ràng thì mình cũng tha thứ cho những hoàn cảnh được.

Chữa lành nỗi đau có thể là sự thách thức ghê gớm, song mình có thể làm cho nó dễ dàng xảy ra nhờ biết cách nhắc nhở ta là chỉ có chính mình quyết định đón chịu tác động bởi trạng thái cảm xúc của bản thân.

Nhờ thế, mình khám phá rằng việc để mặc nỗi cay đắng cuốn trôi thoải mái sẽ khởi sự tiến trình chữa lành và cho phép mình thêm lần nữa vinh danh khả năng mình xứng đáng được tận hưởng những điều tuyệt diệu mà cuộc đời này ban tặng.

Ô (112): Ghế

Ghế để ngồi, dĩ nhiên; còn chứa biết bao kỷ niệm một thời; rồi tại sao không cơ chứ, đó là dịp ngả lưng ra sau hoặc khom người cúi xuống mà nắm bắt hơi thở, nhớ rằng ta là ai và đâu là điều mình thực sự muốn thực hiện trong đời.